Nơi cơ quan sơ tán, gửi bà Hoạt, người giữ kho phục trang của xưởng giá máy rửa xe

Nàng không một lần nhắc đến nó nữa. Nàng thầm gọi nó bằng cái tên tội nghiệp: Tí mua máy phát điện Quê Hẩm mua máy phát điện Hiu. Vậy nó là con trai? Chao ôi, giá nó được sinh ra, giờ đã mười năm. Có thể với vẻ mặt ngơ ngác giông Hòa, nó đang tập vĩ cầm, bàn tay non nót rung lên đầy cảm xúc. Có thể mái tóc tơ mềm hơi xoăn, chia thành lọn nhỏ phía sau gáy như bô, bết đầy mồ hôi, nó thờ giá máy rửa xe hổn hển giá máy rửa xe với quả. Có thể một ngày kia. Tí Quê Hẩm Hiu, con trai oi, mẹ sẽ khâh tên con mỗi ngày giỗ chạp cùng ông bà nội ngoại để con khỏi vầt vưởng chen. Lâu nay mẹ vô tình quá! Mẹ cứ ngỡ chưa thể coi con thành một sinh linh.

Xin con đừng oán trách mẹ!
Rời ngõ nhà cô đồng Hạnh, Chín như người mất hồn. Những kỷ niệm về Hòa ập tói. Giờ này anh ở đâu, sông cùng ai.  
Những người muôn năm cữ Hồn ở đâu bây giờ?
(Ông Đổ I Vũ Đình Liên)
au một hồi Chín đơn từ kiện cáo, ông. Và để bõ ghét, ông điều nàng đi công tác đạo cụ cho đoàn phim ~~Huyền thoại Thăng Long~~, một phim chiến tranh có. Chín vừa thoát chết nhờ may rủi, cô chưa lại sức nhưng không có quyền được nghỉ ngoi.

Chín buộc phải đưa con Hoa Bưởi sang Đông Anh, nơi cơ quan sơ tán, gửi bà Hoạt, người giữ kho phục trang của xưởng. Nhà bà cũng có năm đứa máy hút bụi giá rẻ lít
nhít khoảng mười tuổi trở máy hút bụi giá rẻ xuôhg. Những đứa con bà Hoạt coi Hoa Bưởi như một phương tiện kiếm tiền của mẹ, chúng không yêu cũng không ghét và rõ.

Chín biết điều ây qua ánh mắt nhìn của lũ trẻ. Nhưng nàng tự nhủ: Dù sao con bé tội nghiệp của nàng cũng không phải sống trong gia đình nhà Tê-nác-đi-ê. Bà Hoạt có vẻ quý Hoa Bưởi thật lòng.

Bà khoe nó chơi cả ngày, không khóc một tiếng và bà vẫn nẹt lũ quỷ sứ nhà bà không dược trêu em.

You might also like

Leave a Reply